Em vừa hôn phối được 1 tháng các chị ạ. Nhưng 1 tháng qua, em có chồng cũng như chơi. Em kể ra đây, có lẽ các chị sẽ chẳng thể tin nổi đâu.
Em và chồng đến với nhau qua làm mai. thú thiệt cả em lẫn anh đều thuộc dạng quá lứa lỡ thời cả rồi. nên chi, tìm hiểu qua quýt 2 tháng, thấy đôi bên khá hợp với mình, em liền gật đầu. Thế là cưới thôi ạ.
Đêm tân hôn là lần trước nhất giữa em và chồng. Vì chồng em uống quá chén trong tiệc cưới, lại cả ngày chạy đôn chạy đáo làm cô dâu, chú rể khiến cả em và chồng đều mệt nhoài. Do đó, vợ chồng em gần gũi cho có rồi lăn ra ngủ.
Sáng ra, em dù mệt vẫn cầm dậy sớm nấu bữa sáng cho cả nhà, mong ghi điểm với bố mẹ chồng. Em và chồng được nghỉ làm vài ngày, ăn sáng xong em với anh định nhấm nháy nhau vào phòng riêng “tâm sự”.
Mẹ chồng ra lệnh cho chồng em sang phòng khác, để bà ngủ chung với em (Ảnh minh họa)
Nào ngờ mẹ chồng nhìn thấy, ngay thức thì gọi em và chồng lại trò chuyện. “Thằng Quân nó bị bệnh, phải hạn chế quan hệ vợ chồng . Hai đứa ngủ riêng một dạo, đợi nó khỏi bệnh đã. Lát nữa mẹ sẽ chuyển chăn gối của mẹ vào ngủ chung với con, còn thằng Quân dọn đồ sang phòng dành cho khách mà ngủ đi”, bà nghiêm giọng nói, hoàn toàn là ra lệnh không cho ai thương thuyết.
Em sững sờ, không tin vào tai mình. Bà đuổi chồng em sang phòng khác, chính bà lại mang chăn gối vào ngủ với con dâu? Trên đời này còn có chuyện lạ lùng như vậy?
Em hỏi ra mới biết chồng em bị bệnh về thận. chẳng trách bà không cho chúng em ngủ chung. Sợ em với anh “làm việc” nhiều khiến anh bệnh càng nặng thêm. Nhưng đâu nhất thiết phải bắt vợ chồng em ngủ riêng? Chúng em tự biết tiết chế mà. Nhưng bà thậm chí bắt các con cai hẳn chuyện ấy bằng cách đòi ngủ cùng em, phòng ngừa em với anh dấm dúi sau lưng bà.
Em không còn gì để nói, đành nhìn sang chồng. Lại thấy anh im lặng cúi đầu, nghe theo lời mẹ. Em thất vọng khôn xiết. Tại sao đều trưởng thành cả rồi, vẫn bị mẹ anh quản lý cả chuyện sinh hoạt vợ chồng thế này?
Vì chồng em không ý kiến gì, mà em dâu mới chẳng có gan bà gọi cửa không mở, nên rút cục cô dâu mới coong là em, chỉ sau độc nhất 1 đêm tân hôn, đã phải ngủ chung với mẹ chồng hàng đêm.
Em tuy cưới chồng nhưng cũng chả khác gì không có chồng! (Ảnh minh họa)
Vợ chồng em đi làm cả ngày, có mỗi buổi tối để chuyện trò tâm can. Giờ đây mẹ chồng không cho chúng em ở riêng với nhau trong 1 phòng. Chưa tới giờ đi ngủ, hễ em hay anh sang phòng nhau chơi, bà tức thì gọi cửa bắt về.
Đêm bà cố thủ trong phòng tân hôn , còn nằm mé ngoài, phòng trường hợp em nửa đêm trốn sang với anh nữa ấy chứ! nên em mới nói, em tuy cưới chồng nhưng cũng chả khác gì không có!
Cứ cái đà này, các chị bảo em làm sao mà chịu nổi. Chuyện chăn gối chỉ là một phần, em càng nản cuộc sống bị mẹ chồng kiểm soát tuốt tuột vấn đề từ nhỏ tới lớn. Chuyện tế nhị riêng tư này chồng em còn nghe theo mẹ, thử hỏi những vấn đề khác anh ấy sẽ có chính kiến của riêng mình được sao?
Em ăn năn vô cùng vì thành hôn quá vội vàng, không tìm hiểu kỹ về chồng và nhà chồng. Mới trải qua 1 tháng chung sống mà em đã muốn ly hôn cho rồi. Xin các chị cho em lời khuyên.
(tramanh...@yahoo.com)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét