Thiệt thòi trước cả khi SEA Games bắt đầu
Tại SEA Games 30 năm nay, đội tuyển bóng đá nữ tiếp chuyện đặt ra mục tiêu cao nhất là tấm huy chương vàng. Chính bởi thế, ngay từ tháng 6, thầy trò HLV Mai Đức Chung đã hội quân để luyện tập. Dù được Liên đoàn bóng đá Việt Nam (VFF) tạo mọi điều kiện để tương trợ cho các tuyển thủ nữ có thể đạt thể lực tốt nhất nhưng đội tuyển nữ Việt Nam còn một vài khó khăn.
Cụ thể, HLV trưởng đội tuyển nữ cho biết, trong suốt 1 tháng hội quân để đội tập dượt, toàn đội đã không có đủ thuốc để phục vụ công tác y tế. Ban huấn luyện đã phải tận dụng thuốc cũ cùng các phương tiện y tế ở đợt tập trung trước để chữa trị cho các học trò.
"Thuốc bổ thì chúng tôi có được trang bị. Nhưng thuốc y tế và các phương tiện như băng, gạc thì thiếu nghiêm trọng. Chúng tôi phải tận dụng lại những thứ còn ở đợt giao hội trước để băng bó cho các cầu thủ khi cần".
Từ bữa ăn thiếu chất đến tấm vé chung kết SEA Games
Khác với các đồng nghiệp nam, tuyển nữ Việt Nam dù được VFF quan tâm nhưng cũng không tránh khỏi những thiệt thòi, khó khăn do sự thiếu chuyên nghiệp của BTC nước chủ nhà Philippines tại giải đấu lần này.
Khách sạn nơi các cô gái đóng quân cách sân thi đấu chính thức 18km, cách thủ đô Manila tới hơn 50km. Những tưởng sự đương đại của khách sạn sẽ bù đắp lại khó khăn trong việc chuyển di nhưng không ai có thể ngờ tới đó là việc nơi đây lại thiếu đồ ăn trầm trọng.
Khi sự việc đã rồi, lãnh đạo đội và trưởng đoàn đã hết sức rứa để nhờ BTC chủ nhà mua thêm đồ ăn nhưng không được. Một thành viên của đoàn đã phải thốt lên: “Có tiền và muốn tiêu cũng không tiêu được” vì sự heo hút, thiếu thốn đủ thứ ở nơi đây.
Khẩu phần ăn ít ỏi của các cô gái.
Khó khăn chưa dừng lại với các cô gái khi mà công tác phục vụ chỗ ở tiếp chuyện xảy ra vấn đề. Các cầu thủ của chúng ta đến nước nóng cũng không có để tắm. Một nhà nước như Philippines có thời tiết khí hậu tương đương Việt Nam, mùa này đúng thời khắc giao mùa, dù thời tiết không quá lạnh nhưng việc tắm bằng nước lã cũng sẽ ảnh hưởng phần nào đến thể lực, sức khỏe của các cầu thủ.
Nhưng vượt qua những khó khăn đó, các cô gái vẫn chống chọi hết mình ở các trận đấu vòng bảng để ghi tên vào trận chung kết. Sau trận đấu bán kết với chủ nhà Philippines, tuyển nữ Việt Nam đã gục xuống vì kiệt sức. Họ đã thi đấu khôn cùng mình để bảo vệ ngôi vương khu vực.
Mơ ước 1 SVĐ kín chỗ như các đồng nghiệp nam mà sao khó quá!
Các đây ít năm, HLV trưởng đội tuyển nhà nước, ông Mai Đức Chung từng phát biểu trước truyền thông rằng: "Chúng tôi cũng là những VĐV chơi bóng phục vụ NHM và đem quang vinh về cho giang sơn nhưng lại không được NHM quan hoài. Tôi mong các CĐV hãy đến với chúng tôi, sát cánh cùng chúng tôi, chia sẻ những khó khăn với chúng tôi, chúng tôi sẽ chống chọi đem thành tích về cho nước nhà".
Những san sẻ rất thật nhưng không khỏi động lòng. Các cô gái ấy đã luôn gắng thế thi đấu, mang vẻ vang về cho nước nhà. 5 lần vô địch SEA Games, vị trí thứ 34/161 nhà nước, vùng bờ cõi, điều mà các động nghiệp nam còn phải nỗ lực rất dài mới làm được. Đó là những thành tích cao nhất mà các cô gái ấy đã dành cả thanh xuân tạo nên.
Các cô gái đã vậy rất nhiều để có được vị trí như hôm nay.
Nhưng đằng sau thành tích "khủng" đó, đằng sau thành tích mà các đồng nghiệp nam còn mất rất nhiều thời gian mới có thể theo kịp đó lại là những nỗi buồn mà những người tình bóng đá đều có thể thấy rõ.
Đối với nghiệp cầu thủ, điều đáng kiêu hãnh nhất sau những tấm huy chương, chức vô địch là tình yêu của khán giả, người hâm mộ. nếu các đồng nghiệp nam "thừa" những điều ấy thì ngược lại, những cô gái vàng lại "thèm khát, ước mơ" điều đó rất rất nhiều. Có những lần người hâm mộ nước nhà gióng trống khua chiêng, mong chờ chiến thắng tưởng như đã ở rất gần tuyển nam Việt Nam, thì họ lại về không trước sự xuýt xoa tiếc nuối của người hâm mộ. Ngay như trận đấu tối qua, Việt Nam chiến thắng trước đối thủ Campuchia, một đối thủ không hề mạnh, giành quyền vào chung kết. Người hâm mộ đã như phát cuồng với những trận bão xuyên đêm mừng chiến thắng. Lý giải điều này, nhiều người sẽ nói rằng vì người hâm mộ thể thao Việt Nam quá yêu bóng đá, vì chúng ta khát vàng SEA Games đã rất lâu rồi.
Thế nhưng, bóng đá nữ thì cũng là thể thao, cũng là môn thể thao vua cơ mà. bao lăm năm qua, tuyển nữ Việt Nam bảo vệ thành công ngôi hậu vàng bất bại tại khu vực, nhưng mấy người nhớ mặt nhớ tên những nữ cầu thủ của chúng ta. Cùng là huy chương, cùng là bàn thắng, cùng là vinh quang, nhưng chẳng thấy những giải thưởng khích lệ hàng trăm triệu đồng cho các nữ cầu thủ như giải thưởng được treo cho các đồng nghiệp nam!
Họ đã quen thi đấu với những khán đài trống rỗng người ái mộ nhưng điều đó chưa bao giờ cản trở họ cố mang về vẻ vang cho nước nhà. Nhưng sâu thẳm trong họ chắc chắn sẽ cảm thấy chạnh lòng.
Trước trận đấu bán kết gặp chủ nhà Philippines ngày 5/12 vừa qua, các cô gái ấy đã phải thốt lên "Bọn em ước mơ được thi đấu tại 1 SVĐ kín chỗ, mà sao khó quá…!". Đ ủ để thấy họ mong muốn được người ngưỡng mộ động viên đến nhường nào, cũng mong muốn được ghi nhận những thành tựu họ đã làm được.
Trận đấu trước hết mà các cô gái có được lượng CĐV lớn nhất.
Trước trận đấu, HLV Mai Đức Chung cũng đã có những chia sẻ rất máu nóng về vấn đề CĐV: "Chúng tôi là đội bóng đá nữ, cũng quen dần với lối đá đã xây dựng từ trước đến nay... Dù khán giả đến sân nhiều hay ít, chúng tôi vẫn thi đấu nuốm đạt kết quả cao nhất. Càng nhiều khán giả chúng tôi càng thi đấu hưng phấn hơn".
Đây là những lời chia sẻ từ một người thầy luôn nhiệt huyết với bóng đá nữ nước nhà. Ông cũng mong các cô gái của mình nhận được nguồn khích lệ, cổ vũ bởi ông biết họ đã quá thiệt thòi.
Sau những "ước mơ" khôn xiết giản dị đó, trận đấu bán kết giữa các cô gái Việt Nam và Philippines nhận được sự quan tâm của rất nhiều người. Thông điệp thành tâm đó đã chạm vào trái tim hàng vạn người mến mộ nước nhà, khiến họ dành chút thời kì quý giá đến sân khích lệ cho thầy trò HLV Mai Đức Chung.
Rất đông CĐV Việt Nam đã nán lại để tiếp kiến khích lệ cho ĐT nữ sau trận đấu của ĐT nam trước đó ít giờ.
Số lượng cổ động viên Việt Nam đông không kém người ngưỡng mộ nước chủ nhà. Chứng kiến cảnh tượng này, một bình luận truyền hình đã thốt lên: “Đã 5 lần vô địch SEA Games nhưng có nhẽ đây là lần đầu khán đài đông CĐV Việt đến thế”.
Nhưng sẽ có câu hỏi đặt ra, nếu không có trận đấu của bóng đá nam trước đó ít giờ đồng hồ giữa U22 Việt Nam và U22 Thái Lan liệu các CĐV Việt Nam có nán lại để khích lệ cho các cô gái? Bởi chỉ có duy nhất trận đấu ngày hôm đấy, bóng đá nam và nữ mới thi đấu cùng sân, còn trước đó họ thi đấu ở những khung giờ khác nhau và SVĐ khác nhau.
Các cô gái ấy không quên đi lòng vòng khán đài để cảm ơn các CĐV đã ở lại để cổ vũ họ.
Còn vô vàn những thiệt thòi mà tuyển nữ phải chịu nhưng những điều đó không làm thoái chí các cô gái của chúng ta. Họ vẫn thi đấu hết mình, vì màu cờ sắc áo, vì vị thế bóng đá của nước nhà trên bản đồ khu vực. Dù có người khích lệ hay không, những trái tim nóng ấm ấy vẫn cùng nhau nỗ lực trong từng trận đấu.
Sự chênh lệch trong đầu tư phát triển bóng đá nam và nữ không phải câu chuyện có thể giải quyết ngày một ngày hai. VFF vẫn càng ngày càng cố kỉnh để tạo mọi điều kiện để các cô gái có thể phát huy tốt nhất và nhận được sự quan hoài đúng mức từ người mến mộ. Hay việc làm thế nào để những trận đấu của các cô gái luôn đầy ắp người ngưỡng mộ trên khán đài không phải là vấn đề có thể giải quyết nhanh vội và cần có thời gian.
Chúc các cô gái của chúng ta bảo vệ thành công tấm huy chương vàng trong trận đấu vào chiều nay.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét