Vợ chồng tôi lấy nhau được 4 năm rồi. Kinh tế gia đình tôi cũng không khá giả. 4 năm qua, chúng tôi chẳng dư giả được đồng nào vì nhà chồng tôi có quá nhiều biến cố. Bố mẹ chồng tôi đều qua đời vì ung thư. cho nên khi ông bà mệnh chung thì tiền nong của vợ chồng tôi cũng kiệt quệ với hóa đơn thuốc và phí tổn chữa bệnh.
Mới đây, em chồng tôi ly hôn và không có chỗ ở vì bị nhà chồng đuổi đi. Chồng tôi nói để em gái và cháu lẻ loi bên ngoài không yên tâm. Thế là anh lại đưa cả em và cháu về. mặc dầu em chồng tôi cũng đi làm và đưa tiền sinh hoạt nhưng chồng tôi lại không nhận. Còn nói lúc khó khăn, anh em ruột rà phải giúp đỡ nhau mới là phải phép.
Bản thân tôi vì nhiều chuyện dồn nén, lại sức ép tiền nong nên thời gian qua đã cư xử không đúng với em chồng và con cô ấy. Mỗi khi không có chồng ở nhà, tôi lại bới móc và dùng những lời lẽ nặng nề, chỉ trích em chồng đã ly hôn còn rồng rắn về nhà tôi ở.
Chúng tôi đã vay mượn nhiều chỗ để có thể cầm cự thời kì này. (Ảnh minh họa)
Con cô ấy cũng khá nghịch ngợm. Thằng bé lại hay tự ý lấy sữa của con tôi để uống. Trong khi đó sữa tôi mua để con mình tăng cân, tăng chiều cao, sữa ấy đắt hơn những loại bình thường đến mấy lần. Thấy con không có sữa uống, cháu chồng lại tăng cân đều đều, tôi đã trách móc em chồng. Có hôm tôi còn lỡ tay đánh cháu chồng vì tội lấy sữa của anh để uống.
lâu nay nay tôi làm vậy với em chồng, cứ nghĩ rằng cô ấy sẽ hận tôi lắm. Không ngờ bữa nay, em chồng lại làm một việc khiến tôi phải nghĩ suy và xấu hổ vì sự ích kỷ của mình.
Chuyện là thời kì gần đây, chồng tôi bắt đầu dấn thân vào con đường kinh dinh. Tuy nhiên những bước đầu rất chật vật. Anh bị nợ lương công nhân , đối tác thì trở chứng không tiếp chuyện hiệp tác nữa. Chúng tôi đã vay mượn nhiều chỗ để có thể cầm cự thời gian này, nhưng chỗ nào cần vay tôi cũng đã đi vay hết rồi.
hôm nay tôi có hẹn với một người bạn. Vừa nhắc đến chuyện vay tiền, cô ấy khoát tay rồi chóng vánh biện lý do ra về. Tôi lững thững về nhà, đang không biết phải xoay xoả ở chỗ nào thì giật mình khi thấy một cọc tiền trên bàn điểm trang . Tôi hỏi em chồng, cô ấy bảo không biết số tiền ấy.
thiên nhiên tôi lại thấy hổ thẹn. (Ảnh minh họa)
Vội mở camera được lắp bí hiểm trong phòng ngủ, tôi thấy rõ ràng em chồng tôi là người đã đặt tiền vào bàn của tôi. Đến lúc ấy, em chồng tôi mới ngắc ngứ nói đó là 118 triệu tiền được đền bù sau ly hôn. Thấy vợ chồng tôi khó khăn, cô ấy muốn giúp nhưng sợ chúng tôi không nhận nên mới chối mình không phải chủ nhân số tiền kia.
thiên nhiên tôi lại thấy trinh nữ. Đó là số tiền em chồng tôi cất phòng có việc xảy ra. thế mà cô ấy lại đưa cho tôi không thiếu một đồng. Tôi thấy khó nghĩ và không muốn cầm tiền của cô ấy. Nhưng lúc khó khăn thế này, có phải tôi nên mượn tạm còn chuyện trả lại thì tính sau không?
(nguyenha143...@gmail.com)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét